THƠ


NHẠC


Home

 

 

 

 

 

Lời Hịch cho Tàu Cộng
 
Này Tàu Cộng, 1000 năm Bắc thuộc
Bạch Đằng Giang sóng vỗ sạch quân thù
1000 năm, là bước ngoặt thiên thu
Việt Nam ta không bao giờ quên được
 
Đinh, Lê, Lư, bao phen nhe nanh vuốt
Đến Triều Trần, ngươi tung vó xâm lăng
Cả ba lần, đều tan tác Nguyên – Mông
Mộng bá quyền chưa biết dừng chân lại
 
Thời nhà Hồ, một lằn tên hai mũi đạn
Ngươi tưởng rằng b́nh định thuở thuộc Minh
Chỉ 10 năm, ta đánh đuổi tan tành
Ngươi vuốt mặt khóc thầm cơn thống hận
 
Cuối Triều Lê, tưởng thời cơ đă đến
Chia hai đường hùng dũng kéo quân sang
Trận Đống Đa,
Ta đánh cho, không c̣n một manh giáp, tan hoang
Ngươi hớt hăi lùi sâu xa biên giới
 
Năm 1974, 1988, thêm hai lần lănh hải
Nhà ngươi đâu chiếm được, phải không nào
Năm 1979, vượt sáu tỉnh địa đầu
Rồi lủi thủi lết lê về bổn xứ
 
Cuối thế kỷ hai mươi, bày tṛ hiệp ước
Năm 2007, lại tiếm vị Nhị Sa
Ngươi vốn biết, Việt Nam dân tộc ta
Chống xâm thực, hơn cuồng phong vũ bảo
 
Hơn tiếng thét hùm thiêng, sư tử hống
Hơn tiếng gào bom đạn, khói mù bay
Hơn xe tăng, đại pháo cả Đông – Tây
Con cháu của Vua Hùng, đâu phải là thỏ chuột
 
Ngươi là ǵ, cũng chỉ là Ba Tàu, Chú Chệt
Tây Tạng kia, nửa thế kỷ trôi qua
Vẫn là cơn ác mộng của người Hoa
Nói chi nữa đến Bắc Hàn, Mông Cổ
 
Hai đầu kia là nước Nga, Ấn Độ
Cách biển khơi, nào Nhật Bản, Đài Loan
Ta biết ngươi, luôn thấp thỏm, bồn chồn
Nói đến ta, càng sởn gai rợn ốc
 
Sử nhà ngươi, biết bao trang ô nhục
Dân nhà ngươi có dám đọc hết không
Hay Chú Ba Tàu, giỏi rị mọ bút lông
Tranh sáng tối, vẽ thêm màu vân cẩu
 
Ta không nói những người Hoa hiền ḥa, nhân hậu
Ta chỉ nói một đám người ăn trên, ngồi trốc, hỏng gị
Mang bộ mặt huênh hoang x́ thẩu, mắt xếch, mơm hô
Ôm hoang tưởng : mộng bá đồ vương, tóm thâu thiên hạ
 
Báo cho ngươi biết :
Dân tộc Việt Nam, vững hơn sắt đá
Kiềng ba chân, c̣n có thể lung lay
Việt Nam ta, muôn thuở không đổi thay
Dân Hồng Lạc, sẵn sàng dạy người Phương Bắc
 
Đây là Lời Hịch, chắc hơn đinh đóng cột
Nếu biết điều, đừng để ta ra tay
Và ngươi này, đă vào thế kỷ hăm mốt hôm nay
Chẳng mấy chốc, thế giới và nhân loại phải sững sờ :
Ôi, tưởng ai, chứ lại là Tàu Cộng, Tàu ô, Tàu dịch !!!
 
Tháng 12- 2007
Giang Mặc Tử
 

 

----------------
Nhị Sa yêu kiều
-         Viết, thương Hoàng - Trường, quần đảo Việt Nam
-         Viết, thương Nhị Sa - biển Đông nước Việt
-         Viết, tô nét Yêu Kiều gấm vóc Miền Trung
 
Này Trường Sa em hỡi, em ở đâu
Này Hoàng Sa em hỡi, em ở đâu
Em ở phương trời nào
Cao nguyên
Đồng bằng
Núi cao
Hay hải đảo
Ta nghe tên em
Của đất nước Việt Nam từ thuở
Khi tiền nhân mở bờ cơi Miền Trung
Dưới đất, trên không, biển cả một vùng
Nhị Sa gắn liền với địa dư xứ Quảng
Ngược thời gian, vào thế kỷ mười bảy
Xuôi thời gian, đă mấy trăm năm
Tô thắm giang san, xương máu cha ông
Sử sách Đông - Tây
Khắc ghi lịch sử theo ḍng
Nhị Sa Hoàng - Trường
Là của Việt Nam, nhất tề khẳng quyết
Không những, chỉ có cột bia, điểm mốc
Không những, lại qua biển cả, giông băo trú thân
Mà dân ta đă sinh sống, đóng quân, bảo vệ ân cần
Cả mộ phần, cũng thấm sâu ṇi giống
Năm 1974, 1988, Trung Cộng đă hai lần gây hấn
Năm 2007 hôm nay, lại tiếm danh, xây mộng bá quyền
Việt Nam - Trung Hoa
Đă trải qua bao thời nghiệt ngă oan khiên
Sử sách c̣n ghi
Ta chưa hề quên
Đống tro tàn quá khứ
Hoàng - Trường em ơi
Ta vẫn c̣n đây
Quyết không để cho Cộng Tàu chiếm cứ
Dân tộc hùng anh
Quyết đấu tranh đánh đuổi ngoại xâm
Non nước Việt Nam, ǵn giữ tên em
Dân tộc Việt Nam, muôn đời bất khuất
Hoàng Sa hỡi, em đứng giữa trùng khơi hải đảo
Trường Sa ơi, em đứng giữa sóng biếc đại dương 
Em là của Việt Nam, địa chí Miền Trung
Em là của Việt Nam, là của quê hương
Nhị Sa Hoàng - Trường, gắn liền tên tuổi
Này Tàu Cộng, đừng bạo tàn nông nỗi
Ngươi, không thể cướp em ta
Tiếm vị, tiếm danh
Ta đưa em về, tổ quốc trời Nam
Ta không hề quên, ngàn năm phương Bắc
Hoàng Sa hỡi, em có nghe
Trường Sa ơi, em có nghe
Non nước Việt Nam
Trải dài năm ngàn năm văn hiến
Lịch sử huy hoàng
Quật khởi quật cường
Hồn thiêng khói quyện
Chữ “S” dư đồ, liền sông liền biển
Dưới đất trên không, liền núi liền non
Ta quyết một ḷng, son sắt keo sơn
Bảo vệ Hoàng - Trường
Nhị Sa yêu kiều
Là của Việt Nam, non sông gấm vóc.
 
Tháng 12 – 2007
Giang Mặc Tử
 

 

Băo thổi lên rồi
-         Viết, v́ Cộng Tàu tiếm danh tiếm vị quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa.
-         Viết, cất lên tiếng nói biểu t́nh phản kháng của người Việt Nam tại Sài G̣n, Hà Nội ở trong nước, và nhiều nơi ở ngoài nước.
-         Viết, như lời hịch, báo cho Tàu Cộng, hoặc bất cứ ai mang mộng xâm lăng.
 
Băo thổi lên rồi
Này thanh niên, sinh viên, học sinh
Băo thổi lên rồi
Này dân tộc Việt Nam hùng anh
Gịng giống Lạc Hồng
Năm ngàn năm Văn Hiến
Rợp bóng cờ bay
Hồn thiêng khói quyện
Non nước Việt Nam
Vùng biển, vùng trời
Thung lũng, đồng sâu, rừng thẳm, núi đồi
Tấc đất chất chồng máu xương lịch sử
Từ Quảng Ninh, ngược lên Việt Bắc
Từ Bản Giốc, thẳng tắp xuôi Nam
Từ Trường Sơn ra tới Biển Đông
Gĩn giữ muôn đời, là sông là núi 
Băo thổi lên rồi
Này thanh niên, sinh viên, học sinh
Băo thổi lên rồi
Này con dân tổ quốc Việt Nam
Ta bảo vệ Trường Sa
Ta bảo vệ Hoàng Sa
Dưới đất, trên không, hải đảo, sơn hà
Là xương là máu, bao thế hệ Ông Cha
Không một thế lực nào mạo xưng cưỡng chiếm
Ai bá quyền xâm thực
Ta nhất tề phản kháng
Ai ngang tàn hống hách
Ta đánh đuổi không tha
Ai tôn trọng chủ quyền
Ta giao kết thái ḥa
Đó là tiếng hịch muôn đời
Không bao giờ thay đổi
Băo thổi lên rồi
Này thanh niên, sinh viên, học sinh
Băo thổi lên rồi
Này con dân tổ quốc Việt Nam
Bất khuất, kiên cường, son sắt, đan thanh
Tiếp nối huy hoàng trang sử hùng anh
Gịng giống Lạc Hồng, non nước ngàn năm
Ngạo nghễ, ngẩng đầu, dơng dạc, tiến lên
Không phản bội ông cha
Không bao giờ khuất phục
Chết, chết vinh, không bao giờ sống nhục
Khí, khí hùng, không nhắm mắt, khoanh tay
Từ ngàn xưa đến măi hôm nay
Từ hôm nay đến măi ngàn sau
Gịng giống Lạc Hồng
Đất nước Vua Hùng
Không thuở nào phai.
 
Tháng 12 – 2007
Giang Mặc Tử

 
Lời hịch Muôn Đời
-         Viết, theo lịch sử xưa nay
-         Viết, báo cho ai mang mộng xâm thực
-         Viết, báo cho ai tiếm vị tiếm danh
-         Viết, bởi truyền thống anh hùng bất khuất của Dân tộc VN
-         Viết, bởi tinh anh, cốt cách, khí khái phi thường của ḍng giống Lạc Hồng.
 
Hoàng Sa cùng với Trường Sa
Hai vùng quần đảo là nhà Việt Nam
Đă nhiều thế kỷ đan thanh
Biết bao sử sách rành rành khắc ghi
Cộng Tàu, ngang ngược kiêu kỳ
Bá quyền xâm thực, cướp đi, dễ nào
Bảo cho, không nhớ hay sao
Ngàn năm cuốn chạy, kêu gào trời mây
Nguyên Mông, hớt hăi mặt mày
Hán Minh, xốc xếch, xéo dày tan hoang
Nhà Thanh, xơ xác ră hàng
Hỡi người phương Bắc, xềnh xoàng khéo quên
Nếu ta điểm mặt, chỉ tên
E rằng sỉ nhục, ê ḿnh khó coi
Bảo cho, nhớ kỹ mấy lời
Ta đây không nỡ mà khơi tro tàn
Theo ḍng lịch sử băng ngang
Cha ông ngươi đă ê càng nước ta
Ta không kể tội can qua
Nay ngươi lại động Nhị Sa, coi chừng
Bao phen khiếp đảm, kinh hồn
Chạy chui ống cống, ống đồng, nhớ không
Bạch Đằng, xác nghẽn ḍng sông
Chi Lăng, Vạn Kiếp, xương chồng núi cao
Bao phen, rồi cũng bôn đào
Nói ra hổ mặt anh hào biết chưa
Hịch ban, ngươi nhớ th́ chừa
Nếu không, sỉ nhục thêm thừa mai sau
Việt Nam không có dễ đâu
Bao mộng xâm thực, ê đầu, ố danh
Việt Nam không chuộng chiến tranh
Nhưng ai cưỡng chiếm, tơ mành ra tro
Bao thời, tháo chạy, vắt gị
Bao thời, tháo chạy, xin – cho – quy – hàng
Việt Nam lẫm liệt đường đường
Bảo cho, đừng đụng giang sơn nước này
Dù cho Nam – Bắc –  Đông – Tây
Bảo cho, không dễ xéo dày Việt Nam.
 
Tháng 12 – 2007
Giang Mặc Tử 

 

 

Bớ cái anh Ba Tàu Trung Cộng !!!
 
Bớ cái anh Ba Tàu Trung Cộng
Công Uớc Quốc Tế về Biển
của Liên Hiệp Quốc quy định vào năm 1982
Tháng 5, năm 2009
Thêm một lần nữa đề quyết
Để mọi quốc gia tôn trọng, hiểu biết
Để toàn thế giới chung sống ḥa b́nh
Pháp lư, pháp quyền, pháp luật, phân minh
Tương kết, tương giao trong t́nh nhân loại
Bớ cái anh Ba Tàu Trung Cộng
Vùng biển của các ngươi
Làm ǵ có chuyện lấn át Thái B́nh Dương
Làm ǵ có chuyện chiếm 3 phần 4 Biển Đông
Đừng có Tàu Ô, Tàu dịch, Tàu phù, Tàu thẩu
Cái tên Ba Tàu, chuyên môn nói ẩu
Tàu bẹ, Tàu lá, Tàu ngọn, Tàu cành
Hèn chi hơn một tỷ ba dân số vượt tốc không phanh
Càng kế hoạch, càng hạn chế, càng ph́, càng bộng
Bớ cái anh Ba Tàu Trung Cộng
Hàng hóa th́ chụp giựt, cắp kiểu, sản xuất thả lỏng
Hễ bất kỳ cái ǵ Made In China
Chưa cần xài, tự nó tiêu ra ma
Sứt cổ, mẻ tai, bể đầu, găy gọng
Nh́n bề ngoài, th́ láng láng, bóng bóng
Đụng vô trong, th́ Tàu đắp, Tàu be
Cái xứ Trung Hoa, tệ nhất đó nghe
Thêm Chệt, thêm Thùng, c̣n thua chú Hía
Bớ cái anh Ba Tàu Trung Cộng
Trời có trời
Đất có đất
Sông có sông
Biển có biển
Địa giới, không giới, biên giới
Hay thềm lục địa, ǵ ǵ đi nữa
Mỗi đất nước đều định thế định phần
Cùng tương giao, tương kết, tương lân
Từ xưa tới nay, măi măi về sau
Không bao giờ thay đổi
Có Liên hiệp quốc, có Quốc tế
Là để tăng thêm định biên, định chế
Chứ vốn, nó đă là của mỗi dân tộc, mỗi quốc gia
Không có chuyện:
Cá lớn hiếp cá bé
To hiếp nhỏ
Giàu hiếp nghèo
Ông Thần cậy cây đa
Như thế th́ nghĩa địa và nhà ma
Chứ đâu phải con người và nhân loại
Bớ cái anh Ba Tàu Trung Cộng
Các ngươi cũng biết
Rừng nào cọp nấy
Kia có sư tử th́ đây có hùm thiêng
Chứ đâu phải một phường cáo chồn, chó sói, chó điên
Đừng có xưng bá, xưng hùng, nhe nanh, nhe vuốt
Ta quay lại chuyện thềm lục địa, biển Đông lần chót:
Nh́n vào lịch sử
Nh́n vào địa đồ
Nh́n vào cột mốc
Ba Tàu ngươi, ngươi biết ở đâu không
Làm ǵ, ngươi lớn chuyện tại Biển Đông
Làm ǵ, ngươi át nổi tiếng trùng dương
Ba Tàu, Bốn Gió, lộng ngữ, diễn tuồng
Đừng có để Biển Đông dậy sóng
Quốc Tế c̣n đó
Liên Hiệp Quốc c̣n đó
Việt Nam ta, có năm ngàn năm dựng nước dựng nhà
Có một ngàn năm, đánh tan giặc Phương Bắc tiêu ma
Lại c̣n kia, Hoàng Sa và Trường Sa băo thổi
Một phen ta ra tay, th́ :
Một Tàu cũng ch́m, Ba Tàu cũng nổi
Dù ngươi có kéo thêm Tàu dịch, Tàu Ô, Tàu Thẩu
Sóng Biển Đông quét sạch chứ không tha
Nước Biển Đông thác lũ cuốn phong ba
Đập tan nát bọn Ba Tàu, Ba Chệt, Ba Phù :
Trung Cộng, Trung Hoa, Trung Quốc !!!
 
Ngày 13-5-2009
Thời hạn cuối cùng nộp Báo cáo quốc gia
về Công Ước Biển & Thềm lục địa lên Liên Hiệp Quốc
Giang Mặc Tử
 

Hỡi người em Cao Nguyên !!!
 
Hỡi người em Cao Nguyên, miền Trung nước Việt
Tôi thấy rồi, họ cày nát thân em
Đâu c̣n nữa bát ngát của màu xanh
Với những đồn điền bạt ngàn xinh tươi trù phú
 
Thân của em, bụi đỏ tung mù rừng núi
Cây cỏ dập vùi, đất đá ngửa nghiêng
Họ xới, họ đào, tung toé oan khiên
Thịt xương em bị nhũn tàn hoa lá
 
Thân của em, họ chắt lọc một phần tư tinh túy
C̣n ba phần tư sẽ mịt mờ sương gió bụi bay
Là những dư thừa tơi tả đêm ngày
Rồi nắng táp, mưa sa, ră rời, dăy chết
 
Nước sẽ cuốn em đi, chết sông chết suối
Gió sẽ thốc em đi, chết ruộng chết đồng
Người ta sẽ thóa mạ tên em, đỏ áu đỏ ḷm
Dính và bám vào đâu, chết khô chết khốc
 
Núi chết núi, rừng chết rừng, đất chết đất
Thú hết đường, chim hết nẻo, người hết phương
Tương lai gần, gây tác hại môi trường
Tương lai xa, hậu họa nhiễm ô điêu đứng
 
Thân của em sẽ chuồi xuống đồng bằng, ra biển
Sóng và nước mang đi, nhuộm màu chết dí phù sa
Vật sống dưới nước sẽ dại khờ mở mắt không ra
Vật sống trên khô sẽ cơi c̣m trầy da tróc vảy
 
Bởi em là chất thải, lọc qua Bô-xít
Bởi em là chất thừa, biến chế luyện nhôm
Chứ em đâu c̣n, trong trắng Cao Nguyên
Giữa núi thẳm rừng xanh hoa ngàn cỏ nội
 
Tôi muốn ǵn giữ tên em, Cao Nguyên muôn thuở
Ai đă cướp mất em tôi, đất xéo đá cày
Ai đă giết chết em tôi, bụi đỏ mù bay
Hỡi người em Cao Nguyên của miền Trung nước Việt
 
Tôi muốn nâng niu tên em, miền Cao Nguyên thanh khiết
Núi xanh rừng, cây xanh cỏ, lá ươm hoa
Trăng óng vàng, sao tỏa ngọc, sương châu pha 
Hỡi nhân thế mau tiếp tay, trước khi quá trễ
 
Tôi muốn bảo vệ tên em, miền Cao Nguyên tuyệt thế
Hỡi những con người, đừng hành hạ em tôi
Hỡi những con người, đừng giết chết em tôi
Đừng đào xới, cày bừa, lơa lồ, đỏ áu
 
Vùng đất Cao Nguyên, da vàng rướm máu
Rừng núi Cao Nguyên, tim thắt ruột đau
Xin hăy ngưng tay, đừng giết em tôi
Thung lũng, đèo cao, rừng sâu, đỉnh núi
 
Hỡi những ai phác họa chương tŕnh Bô-xít
Hỡi những ai bán đứng khai thác luyện nhôm
Em là của Miền Trung, rừng núi Cao Nguyên
Người ta giết chết em rồi, biết không Miền Nam Miền Bắc ???
 
Em đâu có muốn, mang mầm Bô-xít
Em đâu có muốn, chất chứa thau nhôm
Em là Cao Nguyên, muôn thuở vuông tṛn
Cùng thân thể huy hoàng, trên quê hương gấm vóc
 
Em đâu có muốn, họ bày Bô-xít
Em đâu có muốn, công nghiệp luyện nhôm
Em là Cao Nguyên, muôn thuở sắt son    
Sông núi hồn thiêng, mảnh dư đồ Tổ quốc
 
Hỡi người em Cao Nguyên, mến thương bi thiết
Hăy cứu lấy em tôi, một miền nước Việt dấu yêu
Ai ai có nghe, hai tiếng nhiễu điều
Lịch sử đâu rồi, năm ngàn năm Văn Hiến !!!
 
Tháng 5 – 2009
Giang Mặc Tử

 

 

Cái gọi là “Đường Lưỡi Ḅ”

 
Cái gọi là Đường Lưỡi Ḅ
Nghe thật lạ, không vô
Cũng không phải dưới đất chui lên
Cũng không phải trên trời rớt xuống
Mà được sản sinh từ Trung Cộng
Vào thời đại văn minh hôm nay
Trông dị hợm hơn một quái thai
Nh́n dị dạng hơn một quái vật
 
Cái gọi là Đường Lưỡi Ḅ
Hỡi Đảng Cộng Sản Trung Quốc
Hỡi Quốc Hội Viện Ba Tàu
Thế giới loài người mà dùng con vật mới đau
Không lẽ ḍng Đại Hán lộ nguyên h́nh thế ấy
Nó, không có dấu vết nào trong sách sử
Nó, không có di tích nào mọi thời qua
Vào 1974, ngươi cưỡng chiếm Hoàng Sa
Vào 1988, ngươi cướp đoạt vài ốc đảo
 
Cái gọi là Đường Lưỡi Ḅ
Ngươi thè ra liếm hết cả Biển Đông
Thơng xuống sâu gần tới Ấn Độ Dương
Đụng tất cả mọi vành đai Đông Nam Á
Luật Biển Liên Hiệp Quốc, ngươi ỡm ờ chiếu lệ
Hiệp Hội Asian, ngươi cường điệu song phương
Mang dă tâm thâm độc, mơ ngủ liệt quốc liệt cường
Ai cũng lên án th́ ngươi đừng ḥng biến dạng
 
Cái gọi là Đường Lưỡi Ḅ
Hăy thụt lại cho mau, đừng lạng quạng
Đừng dở tṛ lập quận huyện Tam Sa
Đừng lộng ngôn xưng Thành Phố Tam Sa
Trông quái dị cái quái thai xâm lược
Ngươi không thể lật lọng mưu ma, quỷ chước
Ngươi không thể gian ngoa quỷ kế, ma đầu
Thủ thuật lộ nguyên h́nh, hăy cút mất mau mau
Đừng để cả thế giới loài người kinh tởm
 
Cái gọi là Đường Lưỡi Ḅ
Người không dùng, mà dùng con vật, phát gớm
Vậy th́, Người Trung Cộng mang cái lưỡi ǵ đây
Hăy nói ra, nói t́nh thiệt lời ngay
Ta không nói, chính các ngươi phải nói
Ta khuyên nhủ, Cái Lưỡi Ḅ thụt lại
Cái Lưỡi Cộng, cũng phải thụt ngay đi
Cùng nhân loại, nâng cao đức độ từ bi
Cùng thế giới, dựng xây ḥa b́nh sự sống.
 
Ngày 27-7-2012
TNT Mặc Giang
 

 

Biển Đông Dậy Sóng
 
Biển Đông dậy sóng
Đang đe dọa Việt Nam cùng Đông Nam Á
Đường Lưỡi Ḅ là lưỡi hái xâm lăng
Giặc Tàu Cộng thật hống hách hung hăng
Gây biến động trong vùng và thế giới
Huyện Tam Sa tự xưng đầy thách đố
Đường Lưỡi Ḅ kéo thơng mút Biển Đông
Hoàng Sa - Trường Sa nằm lọt bũm vô tṛng
Mộng bá chủ phơi bày không chối căi
 
Biển Đông Dậy Sóng
Rơ mặt chưa đừng lấp liếm “tàu lạ”
Mà chính là Tàu Chệt, Tàu Cộng, Tàu ô
Hăm bảy “tàu chiến” tung ra, rợp bóng rợp cờ
Được trang bị tận răng như sẵn sàng xung trận
Nào Hải Giám Hải Hạm giương oai hải phận
Nào Không lực Không quân diệu vơ trên không
Báo chí, phát thanh, điện tử đồng loạt oang oang
Mộng xâm thực từ dă tâm, nay trở thành thực chất
 
Biển Đông Dậy Sóng
Đă đến lúc không c̣n gọi là gây hấn
Đă đến lúc không c̣n gọi là hăm he
Nanh Tàu, vuốt Chệt, đă hả, đă nhe
Trong tư thế chụp, vồ, nuốt, nhai, ngấu, nghiến
Toàn dân tộc hăy cùng nhau lên tiếng
Cùng dơng dạc đứng lên chống Bắc thực Bắc xâm
Các quốc gia trong vùng đồng cảm đồng ḷng
Đừng tránh né sẽ trở tay không kịp
 
Biển Đông Dậy Sóng
Đường Lưỡi Ḅ là con đường kỳ quặc
Chính là đường bá chủ hết Biển Đông
Xuyên Thái B́nh, thè lưỡi Ấn Độ Dương
Mộng bành trướng của Tàu Đỏ, Bắc Kinh Đại Hán
Hỡi Việt Nam, hăy vùng lên chống nạn
Hỡi Phi Luật Tân, hăy siết chặt bàn tay
Hỡi Đông Nam Á, hăy liên kết ṿng vây
Hỡi thế giới, hăy hỗ tương bầu bạn
 
Biển Đông Dậy Sóng
Làm cho Tàu Cộng, đừng dở tṛ dấy loạn
Làm cho Tàu Cộng, đừng dở thói hung hăng
Thời đại hôm nay, không phải thời kỳ ở lỗ ăn lông
Biết rơ chưa Tàu Chệt Tàu Ô Tàu Đen Tàu Đỏ
Phải chận đứng bọn giặc Tàu co ṿi rút cổ
Cho Biển Đông êm ả giữa Thái B́nh
Trả lại vùng trời vùng biển Nam Á quang vinh
Và sóng vỗ trùng dương mênh mang cùng Năm Châu Bốn Biển.
 
Ngày 27-7-2012
TNT Mặc Giang

 

(Trở về mục lục Sáng tác mới)