THƠ


NHẠC


Chùa
 Pháp Quang


 


 

Home

 

 

 



Thơ Mặc Giang
 qua cái nh́n của các giới học giả
---o0o---

 

Tiếp chuyện với nhà thơ Mặc Giang

                                                     Trần Ngọc Bảo Luân

 

Đầu tiên, tôi được tiếp xúc thơ Mặc Giang qua trang mạng Đạo Phật Ngày Nay. Khi biết, để lúc nào cũng có thể trầm ngâm hay đọc thơ Mặc Giang mà không cần phải lên mạng, tôi đă download tất cả những bài đăng trên trang Đạo Phật Ngày Nay và đă in ra gần 350 trang khổ giấy A4, th́ nhà thơ Mặc Giang đă giới thiệu cho tôi địa chỉ để có thể đọc thêm là :

http://www.luongsonbac.de/thidan/index.php?do=list&tid=414  và
http://www.luongsonbac.de/thidan/index.php?do=list&tid=416 .

 Đó là nhân duyên tri ngộ của chúng tôi. Sống cách xa hàng vạn hải lí, chúng tôi chỉ đành trao đổi một vài vấn đề về thi phú qua phương tiện thông tin bằng thư điện tử. Nhưng rồi, chiều nay, nhà thơ Mặc Giang đă gọi cho tôi. Nhà thơ gọi tôi với tư cách là, tác giả của một đại thi phẩm thăm hỏi người hâm mộ tác phẩm của ḿnh. Vậy thôi!

 Trong phút giây vụt thoáng đầu tiên, tôi nghĩ : ui chao ! một nhà thơ đương đại tầm cỡ như Mặc Giang mà lại gọi điện cho tôi, tôi mà lại được thi hào Mặc Giang gọi điện thoại thăm hỏi !!!???. Nỗi niềm vui mừng, bỡ ngỡ, tự hào, vinh hạnh, bỗng nhiên cảm thấy đời ḿnh thật có ư nghĩa ……, không biết lúc nào đă xâm chiếm hồn tôi. V́ vậy, những phút đầu tiên, tôi không tránh khỏi hơi hồi hộp, nhút nhát, vụng về, không biết lời nào nên nói trước, lời nào nên nói sau, và nói như thế nào ? Nói thật, lúc ấy tôi như muốn nhảy tót lên và la thật to, nhưng lại không dám, v́ như vậy th́ không được điềm đạm cho lắm, nên đành thôi…

 Sau khi ân cần hỏi thăm cuộc sống và điều kiện du học của tôi, th́ tôi được nhà thơ kể cho nghe về tâm nguyện, mục đích cao xa thầm kín, tấm ḷng ưu đời mẫn thế trong sự nghiệp tác thơ của ḿnh. Sau đó tôi thăm hỏi về những thuận lợi và khó khăn trong việc phổ nhạc ngâm thơ, ḥa âm phối khí, hát, thu, diễn tiến và sự thể ra sao với số lượng lớn các bài thơ gồm tất cả các thể tài thể loại, th́ được nhà thơ cho biết một cách khái quát nhưng cụ thể, rơ ràng. Đoạn nhà thơ kể xong, tôi tiếp: “Chú ơi !, Chú sống xa quê hương Việt Nam lâu dữ rứa rồi và chưa hề về, mà răng đọc thơ Chú, cháu cứ tưởng như mới tháng trước hay ngày trước chú vừa đi ngang qua những miền thôn hẻo lánh, ruôïng vườn khô cháy, đất cày lên sỏi đá của quê hương Việt Nam ; cứ ngỡ như Chú đă từng sống chung với những em bé lam lũ bên vỉa hè, với những cụ già hẩm hiu cô độc. Rồi qua thơ của Chú, cháu thấy Chú có được ḷng cảm thông sâu sắc trước những hoàn cảnh thương tâm tủi nhục oán hờn, và xót xa ray rứt cho những mảnh đời ‘không áo cơm cù bất cù bơ’nhưng không c̣n lối thoát…. của các tỉnh thành từ Bắc chí Nam…Cháu thật không thể h́nh dung nỗi…” Nhà thơ cười ha ha một cách trầm ấm rồi hỏi: “chắc là cháu thấy lạ lắm, phải không ?”, rồi ôn tồn giải thích đơn giản, và cười… Tôi cũng khá nhanh miệng, tiếp theo liền : “Chú ơi !, từ nay về sau, cháu gọi chú bằng Thầy, được không ?, ‘Thầy’ mà cháu gọi không phải là Thầy trong Chùa, hay là Thầy dạy chữ cho  cháu ; Thầy ở đây được hiểu là Bậc Thầy tư tưởng lớn trong thế giới thi đàn, trong tư trào thi ca đương đại”. Chú Mặc Giang chỉ cười ha ha nhưng rất đỗi trang nghiêm cẩn mật, rồi chầm chậm bảo : “Cháu khen Chú nhiều qúa, e rằng chú không xứng đáng đâu. Th́ tùy cháu, nếu cháu thích th́ cứ gọi vậy”. Tôi tiếp lại ngay : “thế là từ nay trở đi, cháu gọi Chú là Thầy Mặc Giang”. Nhà thơ lại cười và cười trong âm giọng đoan trang, mực thước và mô phạm…Trong cung cách ấy, tôi cảm nhận ra rằng, khiêm cung hạ ḿnh là một trong những đức hạnh quư báu nổi bật nơi nhà thơ Mặc Giang. Phong độ, tiếng cười hay giọng nói trầm tĩnh, ổn định, ôn ḥa và thong thả chậm răi của nhà thơ, khiến tôi không thể không liên tưởng đến phong thái nói chuyện thuyết giảng từ những Đức Đạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng huyền bí.

 Điều đặc biệt trong lần nhân duyên tiếp chuyện này là, nhà thơ đă cho tôi nghe qua điện thoại vài bài ngâm thơ hay vài bài hát (được phổ từ thơ của Người) được biểu diễn bởi giọng ca của những nghệ sĩ, ca sĩ ưu tú trong nước. Có bài th́ nghe rất rơ, có bài th́ nghe không rơ lắm, nhưng tôi cũng hiểu được ư chỉ của âm từ. V́ cái điện thoại tôi là mái máy dổm, nên có đến ba lần đang nghe hay ho nửa chừng th́ tự nhiên nó bị cúp máy. Lát lâu (v́ Thầy Mặc Giang cứ tưởng tôi đang nghe cho đến hết bài), nhà thơ gọi lại, rồi kiên nhẫn phát lại bài đó từ đầu cho tôi nghe, và có đến 3 lần như vậy .

 Là một người chai ĺ và khó mà nhỏ nước mắt, nhưng khi nghe những bản ngâm thơ, bài hát ấy, th́ tôi lại khóc ngon lành. Tôi biết, đó là biểu hiện của một hiện tượng yếu mềm, không đủ nghị lực. Nhưng theo tôi, được nguyên nhân dẫn đến việc rơi nước mắt, th́ việc cảm động lại được đánh giá theo một giá trị khác. Do vậy có thể nói, sự rung cảm đôi khi lại rất cần thiết cho đời sống đạo đức. Nếu là một Phật tử chân chính hay là một tu sĩ Phật giáo chân tu, th́ làm sao bạn lại không rung động khi đọc những đoạn mô tả khung cảnh trước khi Đức Phật sắp từ giă cơi đời, phải vậy không ?. Theo tôi, đó là những xúc cảm quan trọng. Nếu không có nó, bạn sẽ khó mà tiến bộ trên con đường tu. Nay nghe những lời thơ, tiếng hát đong đầy t́nh người, chứa chan t́nh đồng loại, đầy ắp niềm cảm thương đến cả cỏ cây hoa ngàn, suối chảy vô t́nh hay đá trắng vô tư của nhà thơ Mặc Giang, tôi cảm nghe vạn vật không gian như đang ngừng lại, lắng đọng và khóc cùng tôi, khiến tôi thay đổi cách nghĩ và hành xử, cụ thể là sống tốt hơn, biết nâng niu và trang trải t́nh thương đến với mọi nẻo đời.

 Cứ sau khi mở cho tôi nghe xong một bài, th́ Nhà thơ lại hỏi : “cháu nghe có được rơ không và cảm thấy thế nào ?”, và trước khi nghe từng bài, nhà thơ cũng cho tôi biết về xuất xứ, rồi giải thích chậm răi, chân thành và nhiệt t́nh, từ đầu đến cuối.

    Ông Cuội trong câu chuyện cổ tích nhi đồng khiến cho trẻ thơ thấy rằng, Ông đâu phải ở trên cung trăng cao xa với không tới, mà đă rời cung trăng dạo chơi trong dân gian, kể cho các em nhi đồng nghe nhiều về các sự tích. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni khi được dân chúng hoan hô là vị Thầy sáng lập Đạo Phật, là Thầy cứu tinh của nhân loại, th́ Ngài đâu phải ngồi trên ṭa cao, mà là đi khắp nơi, chăm sóc quan tâm diễn biến cảm xúc của mỗi người. Đức Phật đă từng thân thiết ngồi xuống bên cạnh và giải thích, khai đạo cho những người nghèo nàn cùng khổ, bị xă hội xa lánh ruồng bỏ. Phải chăng chính v́ vậy, trong vô h́nh trung, Đức Phật vốn đă vĩ đại, lại càng vĩ đại hơn.

 Chiều nay, tôi bỗng thấy ḿnh được ưu đăi như một thượng khách trong thế giới thi đàn và văn đàn. Bên ngoài, hoàng hôn như đang chạy đua với thời gian, ánh đèn của vài nhà bên cạnh đă chiếu hắt ánh sáng qua khung cửa sổ bên tôi, và đâu đó, từng phiếm đàn đang được gảy lên cao vút với những nốt nhạc của cung bậc t́nh thương, rồi ḥa tan vào cỏ cây mây ngàn và hoa lá đơn sơ. Tôi đứng lên rồi, nhưng vẫn c̣n cảm nghe văng vẳng bên tai tiếng nói chuyện ôn tồn và giọng cười ḥa ái khả kính Thầy Mặc Giang.

Mai này, dù con ở bất ḱ phương trời nào, dù trải qua bao rêu mờ tuyết phủ sóng thời gian, không hề được nghe lại âm tiếng của Thầy, th́ con vẫn măi nhớ về Thầy ; giả sử có nghe bao lời dù đánh giá, phê b́nh, khen chê, hay tán tụng tác giả Mặc Giang đi nữa, th́ Thầy vẫn măi trong con như ngày nào, vĩnh viễn không bao giờ “thay vị đổi ngôi”. Chỉ cần nghĩ đến Thầy vẫn đang khỏe mạnh ở một nơi nào đó trên năm châu bốn bể, là con thấy hạnh phúc lắm rồi !. Mai kia, dù có sống trong cơ hàn bên mái tranh nghèo xơ xác, hay trong nhung lụa bên dăy ngói đỏ tươi, th́ con vẫn măi tôn thờ Thầy--- một người Thầy đại diện cho sứ giả t́nh yêu thương và triết lí sống đẹp giữa cuộc đời ; giả sử con có làm quyền cao chức trọng, hay chỉ là kẻ phục tùng mệnh lệnh…th́ Thầy Mặc Giang vẫn măi trong ḷng con như thuở ban sơ, trinh nguyên điềm đạm, cao sang mà hiền ḥa b́nh dị, trang nghiêm mà thân thiện khoang dung….

 Vẫn biết rằng, thế gian là thống khổ, đời là một sự biến đổi tang thương, không có ǵ đáng để bám víu, nhưng chính thời gian trong cuộc đời nhiều khi lại tạo nên những giá trị bia đá sử xanh. V́ thế, hôm nay con chân thành cảm kích hướng về Thầy, cầu mong sao Thầy luôn an lành và trường thọ, cho dù trăm năm vẫn c̣n ngắn lắm, Thầy ơi !!!

 

Trở về