Phụng cúng Âm Hồn

vượt Biển vượt Biên

 

Nước Biển Đông sóng gào gió thét

Hồn Thuyền Nhân phiêu bạt lất lây

Phơi sương dăi nắng đêm ngày

Nhớ thương cố quận đọa đày hồn đau

 

Ḍng thời gian phai màu vết tích

Bóng không gian cô tịch hoang tàn

Âm hồn vất vưởng lang thang

Không nơi nương tựa khói nhang lạnh lùng

 

Một năm những hăi hùng bi thiết

Mười năm dư rên xiết kêu vang

Hai mươi năm đếm bẽ bàng

Ba mươi năm ôi vô vàn trầm kha

 

Bốn mươi năm Ta Bà thống nỗi

Nửa triệu người một cơi âm ty

Xương tan thịt nát ra chi

Hồn phiêu phách lạc c̣n ǵ kêu ca 

 

Vùi đáy biển cá rà tôm rỉa

Dạt đảo hoang chim mổ thú nhai

Thảm trông di thể h́nh hài

Śnh chương phân hủy phơi ngày tắm đêm

 

Ôi điệp khúc chôn dầu vượt biển

Ôi hành tŕnh t́m bến tự do

Ai may sống sót được nhờ

Ai mà bất hạnh mịt mờ biệt tăm

 

Đủ dạng chết oái ăm tức tưởi 

Đi vượt biên thập tử nhất sinh

Nhất sinh ai được tồn vinh

Thập tử ai bị bỏ ḿnh tang thương

 

Nào hải tặc chận đường cướp bóc

Hăm hiếp xong giết chết ném thây

Trẻ em phụ nữ thảm thay

Cùng chung số phận đắng cay suối vàng

 

Nào biển dữ bạo tàn vùi dập

Chiếc thuyền con thoi thóp nhấp nhô

Lênh đênh gió xé sóng vồ

Biết bao thân mạng đáy mồ biển khơi

 

Người người chết chết khô chết khát

Người người tiêu cùng chết chung tàu

Trẻ già trai gái ch́m sâu

Nam nữ lăo ấu thịt thau xương tàn

 

Biển nuốt trửng hàng hàng chết ngộp

Rừng vùi chôn lớp lớp mạng vong

Không ai báo lại người thân

Chỉ c̣n nghe ngóng trông mong đợi chờ

 

Thân xác ră nhấp nhô nhầy nhụa

Thịt xương tan cát bụi bay bay

Âm hồn quanh quẩn đó đây

Vất va vất vưởng hết ngày lại đêm

 

Biển hỡi biển ru hồn hoang dại

Rừng hỡi rừng biên ải hồn đau

Vượt biên vượt biển tinh sầu

Nhạt phai tàn tích úa màu thời gian

 

Trước Pháp hội Đàn Tràng phụng thỉnh

Mọi oan hồn linh hiển về đây

Trai nghi lễ vật đủ đầy

Kính xin thượng hưởng tỏ bày tâm can

 

Trên Hương Án đèn nhang nghi ngút

Vọng Kinh cầu giải thoát về Tây

Xa rời đáy biển đọa đày

Vĩnh ly núi thẳm mà bay lên ngàn

 

Có thương nhớ xóm làng quê cũ

Cùng bà con ḍng họ thân sơ

Nh́n trông di ảnh hương mờ

Gia Đường một mái phụng thờ khắc ghi

 

Hồn thuyền nhân mỗi khi vọng nhớ

Trại tỵ nạn một thuở nào quên

Đồng hương ruột thịt không ĺa

Tạo lập Danh Tánh Mộ Bia lưu đời

 

Hay các nước phương trời hải ngoại

Kiếp tha hương khắc khoải bi lân

Xây dựng Tượng Đài Thuyền Nhân

Đời sau thuở trước tỏ phần tiếc thương

 

Thuở kinh dị t́m đường vượt biển

Thuở kinh hoàng chui nhủi vượt biên

Cái chết đă gắn theo liền

Sự sống hun hút cuối miền trùng dương

 

Nửa triệu người vùi chôn đáy biển

Chục ngàn người phơi xác núi rừng

Tan xương nát thịt ngàn thương

Âm linh ngàn nhớ âm vương ngàn sầu

 

Giă từ nghe "Chôn dầu vượt biển"

Vĩnh biệt nghe "T́m bến tự do"

Chắp tay trước Án Hương Thờ

Nhất tâm cầu nguyện cùng về Tây Phương

 

Âm linh hiển tương ưng tức khắc 

Âm hồn siêu cỡi hạt Tây quy

Nam Mô Đức Phật từ bi

Đàn Tràng Siêu Bạt độ v́ chúng sinh.

 

Ngày 28-12-2016

TNT Mặc Giang

(Ghi chú: Đúng ra bài này đă xong từ nhiều năm trước, nhưng không đủ duyên, soạn nửa chừng để đó. Nay do một chút bịnh duyên không đi tham dự việc chung được, ngồi nh́n vào máy xem lại và xin hoàn tất).

 

 

 

Trở về trang chính